Thủy thủ USS Abraham Lincoln mua sắm trước khi đi bar ở Thái Lan sau hành trình 250 ngày

    • Tác giả, Jonathan Head và Nongnapat Patcham
    • , Pattaya, Thailand
  • Được đăng
  • Thời gian đọc: 7 phút

Thay vì tìm đến các quán bar và những chốn ăn chơi ở thành phố nghỉ dưỡng ven biển Pattaya của Thái Lan, trong những giờ đầu tiên lên bờ, hầu hết trong số gần 5.000 thủy thủ của tàu USS Abraham Lincoln dường như quyết tâm đi mua sắm.

Tại khách sạn Hard Rock – một trong hai khách sạn ven biển nơi họ có thể nghỉ lại thay vì ở trên tàu – họ đi lại, tay cầm những món đồ vừa mua.

Nhưng có lẽ, sau kỷ lục 250 ngày lênh đênh trong một chiến hạm bằng thép màu xám, việc được lên bờ đi mua sắm chính là điều họ cần.

Với kiểu tóc quân đội, bộ ria mép và những chiếc áo thun hải quân, họ nổi bật giữa những du khách khác ở Pattaya – thường thấy với dép xỏ ngón và trang phục đi biển.

Tuy nhiên, ban đêm mới là lúc thành phố nghỉ dưỡng này thực sự sống đúng với bản sắc của mình, với khung cảnh náo nhiệt của ánh đèn neon, tiếng nhạc ồn ào và những quán bar trác táng.

Ngành du lịch Pattaya đã bị ảnh hưởng bởi cuộc xung đột ở Trung Đông, nơi tàu USS Abraham Lincoln hoạt động trước đó – khi nhiều du khách, những người mà thành phố phụ thuộc vào, lựa chọn ở nhà.

Các cơ sở kinh doanh địa phương kỳ vọng các thủy thủ Mỹ, lên bờ sau chín tháng với khoản lương chưa tiêu trong thời gian lênh đênh trên biển, sẽ mang lại cú hích rất cần thiết.

Tối 3/9, con phố đi bộ nổi tiếng nhất thành phố đã rộng cửa đón họ, với một tấm biển khổng lồ phát sáng ở lối vào chào mừng thủy thủ đoàn của tàu sân bay Mỹ.

Tuy nhiên, họ được nhắc nhở rằng mại dâm là hoạt động bị cấm, dù trên thực tế ngành công nghiệp tình dục vẫn tồn tại ở Thái Lan.

Nhưng rượu bia thì được phục vụ liên tục.

Đến nửa đêm, một số thủy thủ trẻ đã say đến mức phải dìu nhau đi.

Những người khác rụt rè bước vào các quán bar tươi mát (go-go bar) với ánh đèn đỏ, nơi các vũ công múa cột uốn éo trong trang phục tiết kiệm vải.

Việc trò chuyện giữa tiếng nhạc đập dồn rất khó khăn.

Một thành viên lớn tuổi trong thủy thủ đoàn nói với chúng tôi rằng họ thực sự rất cần được nghỉ ngơi.

"Báo chí nói rằng chúng tôi đã ở trên biển chín tháng. Thành thật mà nói, tôi đã mất khái niệm về thời gian," ông nói.

"Thật buồn chán. Trên tàu không bao giờ có đủ không gian. Tàu lớn, nhưng vẫn có cảm giác như một chiếc thuyền, đặc biệt là khi bạn phải ở chung với hàng ngàn người."

Khi được hỏi họ mất bao lâu để về nhà ở California, ông trả lời: "Lâu lắm."

Chủ nhà hàng Kosol Homkhunthod cho biết các thủy thủ Mỹ đã "tạo nên không khí sôi động" trong thành phố và trong đội ngũ nhân viên của ông.

Hoạt động kinh doanh gần đây "thực sự chậm".

Một du khách đi ngang qua kể rằng ông nhìn thấy "cả đống người ngồi trên bãi biển", trong đó những người lính có vẻ rất phấn chấn.

"Không phải ngày nào cũng như vậy."

Tuy nhiên, chủ quán bar Kanta Saenkla phàn nàn rằng nhiều thủy thủ dường như chỉ đi loanh quanh thay vì vào các quán bar địa phương.

"Thực sự họ không vào uống gì hay làm gì cả," cô nói. "Phần lớn họ chỉ đi bộ loanh quanh. Họ không tiêu tiền như những năm trước."

Dù có ra ngoài vui chơi hay không, Pattaya vẫn là khoảng thời gian nghỉ ngơi đáng quý đối với thủy thủ đoàn.

Shakeira Fairfax, mẹ của nữ thủy thủ Jada Fairfax, 25 tuổi, nói với Reuters rằng trong vài tháng qua đã có những thời điểm "tinh thần xuống thấp".

Bà mô tả khoảng thời gian sau khi xung đột nổ ra ở Trung Đông là một giai đoạn "bất định" và "đáng sợ".

"Tôi chỉ nóng lòng được nhìn thấy nụ cười của con bé. Tôi mòn mỏi chờ nghe con bé gọi 'mẹ'. Tôi biết đó sẽ là điều đầu tiên con bé nói với tôi," bà Fairfax nói thêm.

Thủy thủ đoàn đã được phổ biến kỹ rằng không được nói về điều kiện sinh hoạt trên tàu USS Abraham Lincoln trong đợt triển khai chiến đấu kéo dài của chiến dịch đánh Iran, vốn đã vấp phải chỉ trích tại Mỹ.

Một số thủy thủ tỏ ra dè dặt, không muốn trò chuyện.

Những người khác chuyển các câu hỏi của phóng viên cho bộ phận truyền thông của họ.

Có thể dễ dàng bắt gặp tại Pattaya những người đàn ông mặc áo thun in chữ SLG, viết tắt của Shore Liaison Group (Nhóm Liên lạc Bờ).

Nhiệm vụ của họ là duy trì kỷ luật khi các thủy thủ lên bờ, theo dõi và hỗ trợ các thành viên thủy thủ đoàn, trong đó có những người còn rất trẻ và thiếu kinh nghiệm, đồng thời phối hợp với chính quyền địa phương trong thời gian tàu cập cảng.

Tùy viên Hải quân Mỹ Kristopher Robinson không trả lời các câu hỏi của BBC về những hoạt động mà binh sĩ bị cấm thực hiện khi ở Pattaya, chỉ nói rằng "chúng tôi đang cố gắng tạo điều kiện để các thủy thủ có nhiều thời gian nghỉ ngơi nhất có thể".

Ông nói thêm rằng các nhân viên Mỹ sẽ "hành xử phù hợp với luật pháp Mỹ, các quy định của Hải quân Mỹ và luật pháp Thái Lan".

Việc tàu USS Abraham Lincoln thả neo tại Pattaya là một lựa chọn khá hợp lý.

Các chuyến ghé cảng của Hải quân Mỹ tại Thái Lan, một đồng minh hiệp ước lâu năm, là hoạt động thường lệ với những quy trình đã được thiết lập rõ ràng.

Pattaya cũng nằm trên hải trình của con tàu từ vùng Vịnh trở về California, tạo cơ hội cho thủy thủ đoàn xả hơi và tận hưởng thời gian nghỉ ngơi sau những áp lực của cuộc sống trên một chiến hạm.

Nếu chuyến dừng chân ở Thái Lan thực sự giúp họ giải tỏa, thì những bức bối mà họ có thể cảm thấy sau một nhiệm vụ kéo dài và khắc nghiệt ngoài dự kiến có lẽ sẽ nguôi đi vào thời điểm họ về đến nhà.